Bí kíp làm đẹp của hoa hậu xứ Mường

6 Lượt xem

Để có được sắc đẹp mê hồn, sơn nữ Nụ có những ‘bí kíp’ chăm sóc nhan sắc rất đặc biệt. Kem dưỡng da của sơn nữ Nụ cũng khá là dị. Mỗi khi cơ thể có dấu hiệu sạm nắng, da khô, nhờn, cô sai người hầu dậy thật sớm hứng nước sương còn đọng lại trên lá non để bôi. Nước sương lạnh, tinh khiết sẽ giúp rửa sạch bụi bặm, nạm, sám…

Sắc đẹp tinh khiết của sơn nữ Nụ ở Xóm Cời, xã Tân Vinh, huyện Lương Sơn, tỉnh Hòa Bình, người giành giải hoa hậu xứ Mường năm 1942 đã đi vào sử sách. Mỗi khi nàng xuất hiện với nước da trắng ngần, đôi môi đỏ tươi, chúm chím cười, mái tóc dài thướt tha mềm mại vương vấn trái tim bao kẻ si tình.

Dùng thảo dược làm mỹ phẩm

Vẻ đẹp sắc nước hương trời của cô sơn nữ Đinh Thị Nụ đã đi vào sử sách của dân tộc Mường. Đã gần thế kỷ trôi qua, kể từ khi cô sơn nữ ấy đoạt giải Hoa hậu xứ Mường do người Pháp tổ chức, đến bây giờ những bí quyết để chăm sóc sắc đẹp mới được bật mí.

Hoa hậu xứ mường Đinh Thị Nụ thường dùng những lá thuốc tự nhiên để chăm sóc sắc đẹp

Bà Đinh Thị Nhung (71 tuổi), cháu ruột của hoa hậu Nụ kể lại: “Thuốc tiên” ấy chỉ là những loại cây thảo dược. Cô Nụ đã biến chúng thành những mĩ phẩm tự nhiên để chăm sóc sắc đẹp”.

Dù bị coi là rừng thiêng nước độc nhưng tạo hóa đã ban cho mảnh đất này rất nhiều thảo dược quý hiếm. Các loại thảo dược đó chủ yếu là các cây thuốc, các tinh dầu thảo dược, rau dại tự nhiên. Sơn nữ Nụ sinh ra trong một gia đình thuộc dòng họ Đinh sống ở Hòa Bình lâu đời, gia đình lại nhiều người biết thuốc nam, am hiểu về các loại thảo dược, có nhiều kinh nghiệm chăm sóc sắc đẹp. Những loại thảo dược được chọn chăm sóc tóc rất kỳ công và tỷ mẩn.

Một loại lá có mùi cực hắc gọi là lá hắc (có tác dụng làm cho mái tóc trơn), lá lồm (có vị chua, người ta thường hay lấy về nấu với thịt trâu, có tác dụng dưỡng tóc chắc khỏe) và trái bồ kết (có mùi thơm, làm tóc óng ả). Sau khi hơ những loại lá trên qua lửa cho héo, thả vào nước để đun khoảng một tiếng, bắc xuống để gội. Mái tóc đen láy, óng ả, thoang thoảng hương thơm, người ta bảo rằng chỉ cần nhìn thấy mái tóc là biết sơn nữ Nụ, mùi hương tóc đủ làm bao trái tim đàn ông dậy sóng tình.

Để giữ được làn da luôn mềm mại, sơn nữ Nụ thường xuyên uống nước hạt thủ ô. Hạt thủ ô là một loại dây leo nhỏ, hạt có vị chát, ngọt, đắng, tính hơi ấm. Theo Đông y, hà thủ ô có tác dụng bổ máu, an thần, dưỡng can, ích thận, cố tinh, nhuận tràng. Sơn nữ Nụ lấy từ rễ đến ngọn để thêm vào nước tắm, còn hạt thì dùng để đun nước uống hằng ngày.

Trong bữa ăn của sơn nữ này không thể thiếu chim bồ câu, con cà cuống, tổ yến, chim yến, mực… Sơn nữ Nụ cũng có kiểu cách ăn uống rất quyền quý: Ăn một phần con cá và phần còn lại để cho những người hầu. Cô thường gọi những đứa cháu gái lên ăn cùng, còn cháu trai nghịch ngợm ít được gọi. Mặc dù là con nhà quý tộc, nhưng cô rất thích các món rau thuộc dạng cực mát: Rau mồng tơi dùng để nấu canh cua, hay một số loại rau dại khác.

Ông Đinh Văn Dậu (80 tuổi) là cháu rể của sơn nữ Nụ cho biết: Để giúp da chống nổi mụn, bà Nụ còn dùng lá ba chạc. Loại lá này có vị cực kỳ đắng nhưng lại có tác dụng rửa sạch các vết nám, bụi bặm bám vào má. Nó cũng là một vị để cô cho vào nồi nước tắm hằng ngày.

Kem dưỡng da của sơn nữ Nụ cũng khá là dị. Mỗi khi cơ thể có dấu hiệu sạm nắng, da khô, nhờn, cô sai người hầu dậy thật sớm hứng nước sương còn đọng lại trên lá non để bôi. Nước sương lạnh, tinh khiết sẽ giúp rửa sạch bụi bặm, nạm, sám…

Sắc đẹp khiến hoa rừng hờn ghen

Từ nhỏ Đinh Thị Nụ đã có vẻ đẹp làm mê hồn các chàng trai. Dáng người cao ráo, để lộ ra hai gò bồng đảo đẫy đà, eo thon thả như sườn núi uốn lượn. Mỗi lần nàng đi qua là đám đông im bặt, cả đám nghiêng người để nhìn theo gót nàng bước đi. Mỗi khi nàng lội suối là đám trai làng lại dồn hết con mắt theo nàng chỉ để ngắm nhìn làn da trắng nõn nà sóng sánh mặt nước.

Sơn nữ Nụ sinh ra trong một gia tộc quyền quý, được cưng chiều từ nhỏ. Sở thích của nàng là cùng những sơn nữ khác đi du ngoạn danh thắng đẹp. Nhờ cuộc sống luôn lạc quan, yêu đời, sống chan hòa với thiên nhiên nên nàng đã được có được nét đẹp thanh khiết, tươi rói như bông hoa rừng nhưng cũng không thiếu phần kiêu sa, quý tộc.

Năm 16 tuổi, Nụ đã trở thành một thiếu nữ phổng phao, sắc đẹp của nàng vang khắp xứ Mường. Có lần ông tri châu Đàm Quang Vinh đến gia đình Nụ chơi, vừa nhìn thấy Nụ ông đã tấm tắc khen: “Đúng là vẻ đẹp tinh khiết của núi rừng, nét đẹp đến bông hoa rừng cũng phải ghen”. Ông đã khuyên bố Nụ cho cô đi thi hoa hậu được tổ chức vào năm 1942.

Luôn trắng, mịn và tỏa hương

Sơn nữ Nụ còn được mệnh danh là người có nước da trắng mịn nhất xứ Mường nhờ tinh chất dưỡng da của các loại thảo dược thiên nhiên. Để có được nước da trắng ngần ấy phải nhờ sự trợ giúp của những loại thảo dược được các thầy lang nổi tiếng trong dòng họ mách bảo: Cây máu người, cây trầm, cây lục chạc…

Những loại cây này được dùng làm thuốc tắm sẽ có tác dụng làm mát da, làm sạch da. Trong đó, thuốc tắm quan trọng nhất là nước chè tươi. Lá chè được rửa sạch, đun sôi, lọc lấy nước, cho ít muối vào. Chè tươi sẽ giúp cho da lúc nào cũng tươi mát, tránh mọc mụn. Ngoài ra, để da có mùi thơm hấp dẫn, cho hoa huệ vào đun nước tắm để da dẻ có mùi thơm quyến rũ. Với sự tinh tế của mình, sơn nữ đã biến những loại thảo dược thành sữa tắm giúp cho làn da không bao giờ bị khô mà lúc nào cũng trắng mịn, mềm mại…

Bà Đinh Thị Nhung (cháu hoa hậu Đinh Thị Nụ) tiết lộ cách làm đẹp của hoa hậu xứ Mường

Đúng 10 năm sau, sau cuộc thi hoa hậu xứ Mường lần đầu tiên (năm 1932) với sự lên ngôi của hoa hậu Quách Thị Tẻo, năm 1942, Pháp đã tổ chức cuộc thi hoa hậu cùng với ngày hội Két – mét (sự kiện văn hóa lớn nhất của xứ thuộc địa). Vẻ đẹp sơn nữ bao ngày ấp ủ ở miền sơn cước ấy đã được thế giới biết đến.

Bông hoa Nụ không còn là một sơn nữ của đại ngàn nữa mà đã trở thành một bông hoa đẹp nhất xứ Mường. Nụ đã vượt qua hàng trăm cô gái đẹp xứ Mường khác để được vinh danh ở ngôi vị cao nhất. Người Pháp đã cho đăng tin và ảnh người các người đẹp trên báo Pháp.

Sau khi được vinh danh, các Á hậu trở về với cuộc sống thường ngày. Riêng người đẹp Đinh Thị Nụ còn nhận được 5 tấm lụa và một cái vòng kiềng cổ. Chánh sứ người Pháp, ông Regniere đã đưa Nụ về Hà Nội thăm các danh lam thắng cảnh và học nhảy đầm. Nụ bước vào thế giới phù hoa, nét đẹp nàng sơn nữ được pha thêm vẻ đẹp hiện đại của phương tây.

Đầu năm 1945, một thương gia người Kẻ Chợ ở phố Hàng Khay, Hà Nội say mê đến choáng ngợp trước vẻ đẹp của bông hoa núi rừng sơn nữ Nụ, ông bỏ ngàn vàng để cưới bằng được hoa hậu xứ Mường về làm vợ. Đám cưới của họ được tổ chức trong hạnh phúc của hai bên gia đình và láng giềng. Đám cưới của thiếu nữ xinh đẹp ấy đã khép cửa trái tim bao chàng trai, công tử quyền quý vẫn ngày đêm thầm mong trộm nhớ nàng.

Hạnh phúc của ông thương gia và người đẹp miền sơn cước không kéo dài bao lâu. Ông trời cũng ghen với vẻ đẹp nên bắt nàng vương kiếp hồng nhan bạc phận. Vì không có khả năng sinh con cho nhà chồng nên nàng đành ôm nỗi ngậm ngùi trở lại xứ Mường. Dù đã trải qua một đời chồng nhưng nét đẹp của nàng vẫn không hề tàn phai. Cô sơn nữ ấy lại đi thêm bước nữa với người đàn ông đã có một đời vợ và hai đứa con riêng.

Người chồng mới đã đón nàng về phố Hàng Bài, Hà Nội sinh sống. Cuộc sống êm đềm cũng nhanh chóng dẫn đến kết thúc buồn. Người chồng chết đi bỏ lại người thiếu phụ lẻ loi giữa chốn thị thành. Cuộc đời của hoa hậu xứ Mường nức tiếng ấy đã trải qua hai đời chồng. Mặc dù hai người con riêng của chồng muốn giữ bà ở lại phụng dưỡng nhưng bà vẫn cứ một mực trở về với núi rừng sống nốt cuộc đời còn lại.

Năm 2006, bà Nụ đã nhắm mắt xuôi tay ở xứ Mường.